Thứ Năm, 27 tháng 2, 2025

 Ngày 09 tháng 12 năm 2024

Một ngày thật đáng nhớ. Tôi không biết diễn tả ngày đó như thế nào nữa. Mọi thứ trước mắt đều mờ nhạt, chỉ có nỗi đau. Người mà tôi tin tưởng, người mà tôi yêu thương, tôi dành cả thanh xuân để chăm lo lại phản bội tôi.

Ngày tôi nhận ra bộ mặt giả dối của chồng. Những dòng tin nhắn, những đoạn chát, nhưng cái bill như khắc sâu trong tim tôi. Chồng tôi- một người được đánh giá là mẫu mực, yêu thương vợ con, chu đáo với gia đình, chỉ có công việc là trên hết lại có bộ mặt này.

Anh ta dùng nick clone lên khắp cõi mạng xã hội tìm gái. Anh ta nói:" anh ta chia tay vợ từ năm 2022". Rồi sau đó tôi còn biết được anh ta có nuôi 1 cô gái từ năm 2022. Tháng nào cũng chu cấp 30 triệu. Lần này không còn quá sốc như trước nữa. Tôi muốn đối chất nói chuyện rõ ràng, nhưng mà câu trả lời mà muôn vạn thằng đàn ông vẫn nói khi ngoại tình về vậy. Em hiểu lầm rồi, chuyện không hề như em nghĩ, đó là đối tác làm ăn..... Hãy tin anh, trong lòng anh chỉ có em. Anh chưa bao giờ làm gì có lỗi với em. Vâng, như vậy là chưa có lỗi, chưa làm gì sai cả. Trong lòng tôi đã chết lặng rồi, tôi chỉ thương con. Các con còn quá nhỏ, nó không thể hiểu được. Cũng phải thôi, cái vở anh ấy tạo ra quá hoàn hảo. Ai nhìn vào cũng thấy tôi thật sướng, được chồng yêu thương, chiều chuộng. Ngày lễ luôn có quà, năm nào cũng được chồng cho đi chơi.... 

Vì quá yêu chồng mà tôi mù quáng, tôi luôn tin chồng sẽ không bao giờ phản bội mình. Bản thân thì luôn cố gắng làm thật tốt, đối nội, đối ngoại rồi chăm các con. Luôn nhận phần thua thiệt về mình, nhìn bản thân thật tàn tạ: lôi thôi, nhếch nhác, quê mùa...Lúc nào cũng tằn tiện, tiết kiệm để chăm lo cho mọi người được chu toàn. Đi chơi, mua sắm luôn để ý tới đồ của chồng và con lên đầu, sau đó là đồ cho ông bà nội... mình vẫn có thể tiết kiệm được thì thôi...

Sự uất ức, sự tủi thân cứ thế trào dâng. Tôi khóc ngon lành như một đứa trẻ con vậy. Tôi thấy mình bơ vơ, cô đơn lạc lõng trong chính căn nhà của mình. Đó là cái giá của sự bất hiếu. Ngày xưa cãi cha, cãi mẹ nhất quyết lấy chồng xa cho bằng được.

Giờ tôi phải làm gì, nên làm như thế nào? Chuyện xảy ra gần 2 tháng rồi mà tôi vẫn chưa lấy lại được cân bằng cuộc sống. Mặc dù tôi đã chấp nhận, tôi bằng lòng sống cuộc đời mới, bỏ mặc chuyện đã xảy ra để con tôi có một gia đình hoàn hảo. Nhưng trong lòng vẫn rất uất ức, mỗi khi nghĩ lại nước mắt vẫn vô thức trào ra.


Một gia đình tưởng chừng hoàn hảo, hạnh phúc lại chỉ là cái vỏ. Hận bản thân mình quá ngu.







 Bạn có biết ở cạnh người đàn ông như thế nào là thiệt thòi nhất không?

Không phải là người không yêu bạn, cũng không phải là loại đối xử tệ bạc, không ra gì với bạn. Mà là người đàn ông luôn khiến bạn cảm thấy ấm ức, tủi thân dù anh ta luôn nói rằng mình yêu bạn rất nhiều. Anh ta luôn cho rằng bản thân mình không có lỗi, không chịu nhìn lại những hành động, lời nói của mình đã khiến bạn tổn thương.
Anh ta không quan tâm đến cảm nhận của bạn, luôn tìm lý do để biện minh cho sai lầm và đổ hết trách nhiệm lên đầu bạn. Rồi cuối cùng, người kiếm chuyện, người nóng nảy, người luôn phải nhún nhường lại chính là bạn. Bạn cảm thấy mệt mỏi, chán nản và tuyệt vọng trong chính mối quan hệ mà mình đang có.
Tình yêu, tổ ấm được xây dựng lên không phải từ sự chịu đựng, không phải là nơi để ta luôn phải nhịn nhục và hy sinh. Hãy nhớ rằng, bạn xứng đáng được yêu thương, được tôn trọng và được hạnh phúc. Đừng lãng phí thời gian của mình cho một người đàn ông khiến bạn buồn phiền, thất vọng và cô đơn. Đừng ở cạnh một người thản nhiên đi ngủ khi biết b

ạn đang khóc.”