Thứ Tư, 12 tháng 3, 2025

 Anh ngoại tình là chuyện của anh, còn là vợ anh ngày nào thì tôi vẫn chung thủy với anh.

Tôi nói cho anh biết:
"Những người phụ nữ chung thủy không phải họ không có cám dỗ từ những người đàn ông ngoài ck mình.
Nhưng họ vẫn chọn chung thủy vì :
Thứ nhất. Họ sợ bẩn. Bẩn về tâm hồn, bẩn thể xác, bẩn hôn nhân, bẩn người bạn đời, bẩn danh dự của cha mẹ. Và làm bẩn lòng kính yêu của con cái đối với họ.!!
Họ sống đúng có tiêu chuẩn đạo đức rõ ràng.
Thứ hai. Họ giữ lời hứa với bản thân và bảo vệ chính nhân phẩm của họ.
Thứ Ba. Họ Không bán rẻ nhân phẩm đạo đức chỉ vì một hai phút ngoài kia.
Thứ tư. Họ chung thủy vì người Sinh ra họ. Họ không bôi tro trát trấu, không làm nhục bố mẹ.
Thứ năm. Chung thủy cũng là cách tạo phước lành tạo nền tảng sống chuẩn mực cho con cái của họ.
Cuối cùng. Họ có thể không phải là một người tài giỏi nhưng sẽ là một người đàng hoàng và đứng đắn..!




 Cảm xúc bùng nổ

Mưa nồm ngày 12 tháng 03 năm 2025. Chuyện xảy ra hơn 3 tháng rồi, nhưng thật sự trong lòng vẫn rất đau. Mỗi khi nghe được bài hát, hay đọc một mẩu chuyện nhỏ liên quan là tôi lại thấy mình như trong đó. Tất cả lời không thể diễn tả hết được cảm xúc lúc này. 

Tôi đã rất muốn nói với anh rằng; " Chồng à, người sai là chồng, người có lỗi là chồng. Sao lúc nào chồng cũng trưng bộ mặt, thái độ như vợ là người có lỗi, vợ sai trái vậy. Vợ đã cố gắng quên đi, cố gắng hàn gắn, cố gắng mỗi ngày để không nghĩ đến việc chồng đã làm. Chồng biết cảm giác biết được chồng mình, người mình yêu thương, người mình đã dành tất cả lại phản bội mình nó như thế nào không? Không gì có thể gột tả được: thất vọng có, đau khổ có, tủi thân có, hối hận cũng có... cảm giác bản thân thật ngu, bị lợi dụng, bị lừa dối, bị chơi đùa. Bản thân lại chẳng làm gì được: bất lực, đau khổ, dằn vặt. Ngu ngốc nhất là vẫn thương, vẫn yêu.... Lúc nào chồng cũng nói chồng làm tất cả vì gia đình, lúc nào cũng cố gắng làm việc. Đúng là vì gia đình, nhưng trong gia đình đó không có vợ. Đúng hơn là anh chưa bao giờ coi em là vợ, em chưa bao giờ là gia đình của anh"


Chớ trêu thay, dù anh có phản bội thì vẫn là chồng, vẫn là bố của các con. Vẫn là tấm gương mà các con vẫn luôn muốn noi theo. Cái vỏ bọc quá đẹp, quá hoàn hảo mà. Tôi không thể xé toạc cái vỏ bọc đó, tuổi thơ con sẽ ra sao, tương lai con sẽ thế nào, rồi cuộc sống sau này thế nào....Rồi lại tự trách bản thân quá nông cạn, bao lần viết rồi xóa, soạn tin nhắn rồi lại thu hồi. Bản thân quá yếu đuối hay vẫn chấp niệm sự thật. Đơn giản vì vẫn còn thương, vẫn còn yêu không đành rời xa




Thứ Năm, 27 tháng 2, 2025

 Ngày 09 tháng 12 năm 2024

Một ngày thật đáng nhớ. Tôi không biết diễn tả ngày đó như thế nào nữa. Mọi thứ trước mắt đều mờ nhạt, chỉ có nỗi đau. Người mà tôi tin tưởng, người mà tôi yêu thương, tôi dành cả thanh xuân để chăm lo lại phản bội tôi.

Ngày tôi nhận ra bộ mặt giả dối của chồng. Những dòng tin nhắn, những đoạn chát, nhưng cái bill như khắc sâu trong tim tôi. Chồng tôi- một người được đánh giá là mẫu mực, yêu thương vợ con, chu đáo với gia đình, chỉ có công việc là trên hết lại có bộ mặt này.

Anh ta dùng nick clone lên khắp cõi mạng xã hội tìm gái. Anh ta nói:" anh ta chia tay vợ từ năm 2022". Rồi sau đó tôi còn biết được anh ta có nuôi 1 cô gái từ năm 2022. Tháng nào cũng chu cấp 30 triệu. Lần này không còn quá sốc như trước nữa. Tôi muốn đối chất nói chuyện rõ ràng, nhưng mà câu trả lời mà muôn vạn thằng đàn ông vẫn nói khi ngoại tình về vậy. Em hiểu lầm rồi, chuyện không hề như em nghĩ, đó là đối tác làm ăn..... Hãy tin anh, trong lòng anh chỉ có em. Anh chưa bao giờ làm gì có lỗi với em. Vâng, như vậy là chưa có lỗi, chưa làm gì sai cả. Trong lòng tôi đã chết lặng rồi, tôi chỉ thương con. Các con còn quá nhỏ, nó không thể hiểu được. Cũng phải thôi, cái vở anh ấy tạo ra quá hoàn hảo. Ai nhìn vào cũng thấy tôi thật sướng, được chồng yêu thương, chiều chuộng. Ngày lễ luôn có quà, năm nào cũng được chồng cho đi chơi.... 

Vì quá yêu chồng mà tôi mù quáng, tôi luôn tin chồng sẽ không bao giờ phản bội mình. Bản thân thì luôn cố gắng làm thật tốt, đối nội, đối ngoại rồi chăm các con. Luôn nhận phần thua thiệt về mình, nhìn bản thân thật tàn tạ: lôi thôi, nhếch nhác, quê mùa...Lúc nào cũng tằn tiện, tiết kiệm để chăm lo cho mọi người được chu toàn. Đi chơi, mua sắm luôn để ý tới đồ của chồng và con lên đầu, sau đó là đồ cho ông bà nội... mình vẫn có thể tiết kiệm được thì thôi...

Sự uất ức, sự tủi thân cứ thế trào dâng. Tôi khóc ngon lành như một đứa trẻ con vậy. Tôi thấy mình bơ vơ, cô đơn lạc lõng trong chính căn nhà của mình. Đó là cái giá của sự bất hiếu. Ngày xưa cãi cha, cãi mẹ nhất quyết lấy chồng xa cho bằng được.

Giờ tôi phải làm gì, nên làm như thế nào? Chuyện xảy ra gần 2 tháng rồi mà tôi vẫn chưa lấy lại được cân bằng cuộc sống. Mặc dù tôi đã chấp nhận, tôi bằng lòng sống cuộc đời mới, bỏ mặc chuyện đã xảy ra để con tôi có một gia đình hoàn hảo. Nhưng trong lòng vẫn rất uất ức, mỗi khi nghĩ lại nước mắt vẫn vô thức trào ra.


Một gia đình tưởng chừng hoàn hảo, hạnh phúc lại chỉ là cái vỏ. Hận bản thân mình quá ngu.







 Bạn có biết ở cạnh người đàn ông như thế nào là thiệt thòi nhất không?

Không phải là người không yêu bạn, cũng không phải là loại đối xử tệ bạc, không ra gì với bạn. Mà là người đàn ông luôn khiến bạn cảm thấy ấm ức, tủi thân dù anh ta luôn nói rằng mình yêu bạn rất nhiều. Anh ta luôn cho rằng bản thân mình không có lỗi, không chịu nhìn lại những hành động, lời nói của mình đã khiến bạn tổn thương.
Anh ta không quan tâm đến cảm nhận của bạn, luôn tìm lý do để biện minh cho sai lầm và đổ hết trách nhiệm lên đầu bạn. Rồi cuối cùng, người kiếm chuyện, người nóng nảy, người luôn phải nhún nhường lại chính là bạn. Bạn cảm thấy mệt mỏi, chán nản và tuyệt vọng trong chính mối quan hệ mà mình đang có.
Tình yêu, tổ ấm được xây dựng lên không phải từ sự chịu đựng, không phải là nơi để ta luôn phải nhịn nhục và hy sinh. Hãy nhớ rằng, bạn xứng đáng được yêu thương, được tôn trọng và được hạnh phúc. Đừng lãng phí thời gian của mình cho một người đàn ông khiến bạn buồn phiền, thất vọng và cô đơn. Đừng ở cạnh một người thản nhiên đi ngủ khi biết b

ạn đang khóc.”

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2022

LÁ THƯ DUY NHẤT EM ĐƯỢC NHẬN MÀ SAI LỖI CHÍNH TẢ NHIỀU QUÁ !

em ak !

bây giời đây a cũng không biết nói gì nữa, chuyện hôm qua giờ với anh vẩn còn như một giấc mơ, anh vẫn không thể tin được là mình đã xa nhau, nhưng sư thật thì bao giờ cũng vậy phải không em? anh đã tự bảo mình là không được khóc, không được yếu đuối phải cố ghắng sống thật tốt để em được vui, nhưng sao khó quá à. mổi khi a nhám mắt lại thì hình bóng của em lại hiên về trong anh cùng bao nhiêu kỷ niệm của 2 đứa nửa, và rồi nước mắt lại rơi. Anh đã khóc như 1 đứa trẻ con, anh không còn đủ can đảm, đủ nghị lực để đối diện với thực tế đó nửa.

   Hai năm mình yêu nhau, mình đã có biết bao kỷ niệm đẹp em nhi? anh ngốc quá không nhơ được nữa, anh chỉ biết rằng người anh yêu xinh lắm, nhưng cũ hay khóc nhè, hay vòi anh đưa đi chơi, và thích ăn bimbim nửa. anh vẩn nhớ ngày đầu tiên minh nói chuyện với nhau....ngày đầu tiên mình đi chơi cùng nhau...và cả lần đầu tiên anh nói yêu em nữa. Tất cả thật đẹp phải không em? ngày ấy anh thật vô tâm thật ngôc khi không nhân ra tình yêu em danh cho anh, chắc em giân anh lắm phải không? sao ngày ấy em không bỏ anh luôn đi, ? thực sử lúc đấy anh cũng không dám nghỉ tới 1 người chỉ thích chơi và lười học như anh lại có 1 người con gái như em để mắt tới đâu, mà a đã cố chạy chốn  đấy,

 

hi.hi..hi...hi... nhưng tới 1 ngày a với nhân ra rằng em vẩn luôn để ý tới anh vẩn quan tâm và đông viên anh, vẩn chép bài và lam bài kiểm tra cho anh, anh biết em buồn khi em anh bỏ học. và từ đấy anh đã thực sự dung động! anh đã tự bảo với mình rằng " mày là đồ ngu tại sao 1 người con gái tốt với mày như vậy ma lại làm cho người ta phải buồn " sao anh không nhân ra sớm hơn để em phải chịu bao uất ức, anh đã tự hứa với mình là sẽ yêu em, sẽ quan tâm chăm sóc cho em, sẽ không bao giờ để ai bắt nạt em nữa, cho đến chọn cuộc đời. Nhưng..... anh là vậy đấy, 1 lần 2 lần và nhiều lần sau vẩn vậy. anh không thể nhớ được đã bao lần nước mắt em rơi, em đã phải chịu bao uất ức khổ cực vi anh, em biết không? nhin em khóc tim anh cung đau lắm, anh chỉ giận mình vô dụng không thể mang cho em niềm vui hạnh phúc.

   Hai năm, đối với 1 đời người thi không phải là dài, nhưng đối vời anh đó la khoãng thời gian đẹp nhất, vì anh đã được yêu em, được ngày ngày bên em. được sự quan tâm chăm sóc của em, và được yêu em, anh đã nghỉ rằng mình thật hạnh phúc vì sẽ được cung em mình bên nhau tới chọn cuộc đời, hi..hi..hi em biết không anh đã nghi rất nhiều về ngày mình cưới nhau, về chiếc váy cô dâu mà em xẽ mặc trong ngày cưới, và cả anh nữa chứ, lúc ý mình sẽ mời thật nhiều bạn bè phải không em? chỉ thế thôi là anh đã thấy thật mãn nguyện rồi, anh ước gì ngày ấy tới thật nhanh để anh có thể biến ước mơ thành sự thật. Nhưng ước mơ thì mãi mãi cũng chỉ là ước mơ thôi phải không em? Mình đã có duyên gặp nhau, yêu nhau! nhưng có lẽ ông trời không cho mình được ở bên nhau. không cho mình có nhau chọn đời và không cho anh được thấy ngày em mặc áo cưới. Tại sao? tại sao? ông trời lại bất công với anh như vậy? anh
không đành long, anh không muốn tin tình yêu của mình lại có kết cục như mậy. Không lẽ mình đến với nhau là giã rối sao? mình yêu nhau không thật lòng sao? hay tại vì anh và em chúng ta không xứng đáng có được hạnh phúc như vậy? Anh không biết và ành có lẽ chọn cuộc đời này anh cũng không thể trả lời được câu hỏi này, Anh chỉ biết rằng anh còn yêu em nhiều lắm, cho dù có bắt anh phải trả 1 cái giá đắt như thế nào để có được em anh cũng bằng lòng. Nhưng có lẽ đã quá muộn mất rồi!!!!

   Mình xa nhau, anh không trách em đâu, anh chỉ tự trác mình thật vô dụng thật ngu ngốc khi không biết chân trọng tình yêu của em, để em phải buồn phải khóc vi anh. Anh đã nhin quá xa về tương lai của mình mà không biết rằng bên anh hằng ngày em phải chịu biết bao áp lực, bao tủi hờn. nếu mình xa nhau là 1 sự giải thoát để em được vui, được hạnh phúc thì dù có thế nào đi chăng nữa anh vẫn châp nhân. và luôn mỉm cười chúc em hạnh phúc.hãy nhớ những gì đã hứa với anh em nhé, phải sống thật tốt này, làm gì cũng phải nghỉ tới mình và luôn bình an em nhé. Anh sẽ làm những gì mà anh đã hữa với em, anh sẽ bỏ thuốc, sẽ không chơi nữa mà cố ghắng học thật tốt tuy đã quá muộn nhưng hãy coi như anh đã không thất hứa được không em?

   Anh không biết tương lai sẽ đi về đâu và mình còn gặp nhau nữa không. nhưng em hãy nhơ nhừng gì anh nói nhé, anh sẽ đợi em 4 năm nếu 1 ngày nào đấy em thấy mệt mỏi em cần 1 mái ấm gia đình thì hãy về bên anh, bằng tất cả tình yêu và sự chân thành anh sẽ vẩn yêu em như ngày nào, còn nếu em có người khác rồi và người đấy yêu em hơn anh cho em hạnh phúc hơn anh thì anh thật lòng chúc phúc cho em, và nhớ ngày cưới thì mời anh nhé, anh muốn được nhì thấy em mặc áo cưới dù cho không phải dành cho anh. được không em? hứa với  anh nho? nhớ?

   Điều cuối cùng anh muốn nói là anh cảm ơn, cảm ơn vì tất cả những gì em đã dành cho anh anh sẽ coi đó là những ngày hạnh phúc nhất cuộc đời mình, hãy thứ lổi cho anh em nhé vì anh đã không đưa được em đi tới bên đậu của cuộc đời, như anh đã hứa. nếu mình đã không thuộc về nhau thì anh hy vọng rằng mình sẽ mãi la những người bạn, và hãy nhớ về nhau em nhe. hãy cho anh được nói 1 lời cuối rằng:  ANH YÊU EM, MAI MAI CHI MINH VƠ YÊU CỦA ANH MA THÔI




                        hôn em